ὄνος
Substantivo
ὄνος ([ónos) masculino
Segunda Declinação - Substantivos - Tema em ο
| Singular | Dual | Plural | |
|---|---|---|---|
| Nom. | ὄνος | ὄνω | ὄνοι |
| Gen. | ὄνου | ὄνοιν | ὄνων |
| Dat. | ὄνῳ | ὄνοιν | ὄνοις |
| Acus. | ὄνον | ὄνω | ὄνους |
| Voc. | ὄνε | ὄνω | ὄνοι |
| Loc. | ὄνῳ | ὄνοιν | ὄνοις |
| Instr. | ὄνῳ | ὄνοιν | ὄνοις |