ναύτης
Substantivo
ναύτης, -ου (náutes, náutu), masculino
Declinação
| singular | dual | plural | |
|---|---|---|---|
| nom. | ναύτη | ναύτα | ναύται |
| gen. | ναύτης | ναύταιν | ναυτῶν |
| dat. | ναύτῃ | ναύταιν | ναύταις |
| acus. | ναύτην | ναύτα | ναύτας |
| voc. | ναύτη | ναύτα | ναύται |
| loc. | ναύτῃ | ναύταιν | ναύταις |
| instr. | ναύτῃ | ναύταιν | ναύταις |